Essays    Reportage    Marginalia    Interviews    Poetry    Fiction    Videos    Everything   
viết

Poem by Sơn Ca, translated by Lan Anh and poem by Kai Ng, translated by Thu Uyên

Poetry | Vietnamese, abyss, forest, silence, writing
April 20, 2021

Editor’s note: Today’s poem by Sơn Ca, translated by Lan Anh and poem by Kai Ng, translated by Thu Uyên are part of a notebook of experimental and experiential Vietnamese writing, the collection of which is gathered here. The pieces of this notebook, having transformed across time and space as well as various material forms, are presented here in their digital bodies as reproductions of the print edition tôi viết (tiếng Việt) | i write (in Vietnamese) (AJAR, 2021) and its art exhibition in Hanoi. We encourage readers to click on any images of text for enlargement. Print copies of tôi viết (tiếng Việt) | i write (in Vietnamese) are available for purchase here.

1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”


1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”

Thức dậy trong rừng

by Sơn Ca

Hôm ấy buổi hoàng hôn, tôi đi từ trên núi, ném ước vọng xuống vực.
Hôm ấy định làm cá, chìm dưới rặng san hô, nhưng lập tức là chim, vun vút mình bay lên.
Hôm ấy là buổi đêm, tôi lạc bước ra vườn, trăng bên một ánh sao, không gian thuần khiết, và, mây trắng kéo phủ mờ.

Những ngày thường tôi không bay, những ngày không thường tôi bay.

Một cánh hoa khẽ rớt vào, và, vũ trụ trong tôi vỡ toác ra.

Hôm ấy ước vọng tôi từng ném xuống vực bất ngờ trở lại, nó vẫn thường trở lại, khi, tôi quên lãng từ lâu.

Một hôm tôi chết, tự nguyện, trong rừng, tựa gốc cây.
Một hôm thức dậy là cây trong rừng.

1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”


1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”

Waking up in the forest

translated by Lan Anh

That day in the sunset, I walked down from the mountain, throwing my wishes into the abyss.
That day I intended to be a fish, sinking beneath the coral, swiftly became a bird, soaring to the sky.
That day at midnight, I wandered into the garden, the moon beside a star, the pure space, and, white clouds all over.

On normal days I don’t fly, on abnormal days I fly.

A petal softly falls, and, the universe inside me bursts apart.

That day the wishes I had thrown into the abyss suddenly came back, they often came back, when, I had long forgotten.

One day I die, willingly, in the forest, leaning on a tree.
One day wake up as a tree in the forest.

1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”


1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”

người đi nhặt mình

by Kai Ng

03:03 hắn ước thực sự ai đó đang nhớ đến mình.
Thành phố biển ngày hè, bão. Hắn nhớ quá, chờn vờn, đổ ào ra biển, một đàn mây quặn thắt.
Mưa xối lên mặt, mắt, môi, hắn lầm lũi bước, suốt những ngày mưa, nắng. Những ngày nắng tháng Ba đổ dài đổ dài thành định mệnh. Tháng Ba, năm mười bảy tuổi, khi người tình bỏ lại hắn một mình để vĩnh viễn ở trọn trong mùa hè năm ấy. Rồi những mùa tháng Ba sau này, hắn đi, miệt mài phố thị xa xôi, lướt qua những mái nhà kiểu Đông Dương cũ kĩ, những ngày đi qua, ngày sau mờ chìm trong vệt bóng ngày trước. Hắn quên mình, là ai, ở đâu, làm gì. Hoặc hắn chẳng quên, mà là chưa từng biết.
Khắc giờ gối lên tháng ngày, hắn đắm chìm, cả năm trời không viết được gì, không chạm đến giấy bút. Đôi khi hắn cũng khổ đau vì chuyện ấy. Những đêm mùa hè không tài chợp mắt được, hắn bật người thả bộ loanh quanh. Phải như những ngày còn ở thị trấn, hắn sẽ đạp xe. Chốn thị thành nhốn nháo, chéo chồng làm người ta hoảng điên, hắn ngồi trên ban công, châm thuốc, rít những hơi dài. Đời hắn chưa bao giờ dám nghĩ chuyện bỏ quên chữ nghĩa, hắn nài xin chữ nghĩa ở lại với mình. Những giấc chập chờn, hắn bật dậy đến ba lần, bút nằm ngang mặt giấy, hắn và chữ thét gào mãi chẳng tròn tên nhau. Hắn cô đơn quá, lủi thủi suốt chẳng nói năng gì, với ai, hắn tìm mình trong những vệt dài ngoằn ngoèo trên giấy. Vậy mà rồi giấy trắng để xó cả một năm trời, hắn thấy mình hiện ra ở đây, kia, rồi biệt tăm. Mưa lạnh mà nước biển thì ấm quá, hắn lao ra rồi mất dấu.
Tan bão, người ta nhặt được những tờ giấy trắng ướt đẫm dạt vào từ biển.

1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”


1 The film Fragile in Love is loosely based on the poem “Looking for Friends.”

one who gathers oneself

translated by Thu Uyên

03:03 He honestly wished somebody was thinking of him.
Summer day in a city by the sea, a storm arrived. He craved, mind couldn’t settle, poured it all out to the sea, a flock of clouds tightened and ached.
Rain splashed onto his face, eyes, lips, he kept walking soundlessly, it’d been like this for so many days of sun and rain. Scorching days of March when people’s long shadows were as long as their destinies, when he was 17 and left behind by a lover who had stayed in that year’s summer eternally. And the days of March after that, he kept leaving, mindlessly passing by faraway cities, old houses with Indochine roofs, those days of leaving passed, the day after faded and drowned into shadow streaks of the day before it. He forgot himself, who he was, where, what he’s supposed to do. Or, he didn’t forget, just never knew these things.
Seconds stacked upon hours, days upon months, he had been under water, for a whole year he didn’t write, didn’t touch a pen once. Sometimes his heart hurt because of this. Some summer days when the eyes could not fully close, he lifted his body up to leave the bed and roamed around. Back in the day, he would ride his bicycle around that small town of his. Here, in this turbulent city where everything crosses over one another and people are either panicking or going crazy, he sat on a balcony, lit a cigarette and took several long hits. Never in his life did he dare to think of neglecting the pages, actually, there had even been times when he had to beg for words to stay with him. Nights when sleep came and went, he would get up three times, see a pen lying across the page, he and the word would keep screaming each other’s incomplete names. He’s so lonely, days and days being alone in silence and misery, not speaking a word to anybody, he found himself in long winding streaks on paper. And yet it’d already been a year since those pages were left in a corner, he saw himself appear here, there, then completely and utterly gone.
The rain felt cold yet the seawater so warm, he rushed out and vanished.
As the storm faded, people found drenched white sheets of paper washed up on the shore.