Essays    Reportage    Marginalia    Interviews    Poetry    Fiction    Videos    Everything   
(tiếng

Poems and translations by Thu Uyên and Hương Trà

Poetry | Vietnamese, dancing, grief
April 21, 2021

Editor’s note: Today’s poem and self-translation by Thu Uyên, and poem by Hương Trà are part of a notebook of experimental and experiential Vietnamese writing, the collection of which is gathered here. The pieces of this notebook, having transformed across time and space as well as various material forms, are presented here in their digital bodies as reproductions of the print edition tôi viết (tiếng Việt) | i write (in Vietnamese) (AJAR, 2021) and its art exhibition in Hanoi. We encourage readers to click on any images of text for enlargement. Print copies of tôi viết (tiếng Việt) | i write (in Vietnamese) are available for purchase here.




xanh và đỏ

by Thu Uyên

cây mọc ra từ cậu còn cậu mọc ra từ đâu? tớ vẫn chìm trong bản nhạc xoay vòng 3 phút 40 giây không trở về giai điệu cũ. bố bạn thân tớ bảo nó không lấy chồng cũng được nhưng nên có một đứa con, không phải lo không biết nuôi trẻ con nó tự lớn. trẻ con mà tự lớn như cái cây thật thì những người có cây mọc ra từ ngực như bọn mình cũng tự lớn? tớ từng định chặt cây đi mà không được rễ nó bám sâu vào mạch máu bao quanh trái tim trong lồng ngực. những sợi dây thần kinh bện chặt gân lá rung như dây đàn. tớ thường tò mò về những người xung quanh, cơ thể họ cựa quậy vì điều gì liệu có khi nào họ quằn quại thảm thiết đòi được sống. cây bảo tớ chúng chỉ biết tìm về nơi có ánh sáng. hôm nay hoa nở, biết đâu đấy hôm nay hoa nở, vì sao bọn mình lại ở đây nhưng mà thôi sao lại không. hôm nay tớ ra ngoài nhìn thật lâu ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hồi còn trẻ hơn bây giờ tớ nghĩ hẳn những điều như thế những vẻ đẹp không hồi kết là lý do người ta thở. tới khi nào bọn mình còn đủ trẻ để nói mãi về vẻ đẹp không có hồi kết, nhảy những khi nhạc không bật, Sandi Tan bảo trẻ con có câu trả lời cho mọi thứ nên chắc giờ quá nhiều người đã bắt đầu quên, mấy nốt nhạc đã bị lướt qua mấy giai điệu đột nhiên rút ngắn. đầu tớ vẫn vang vọng tiếng nhạc người ta bảo tớ là kẻ điên. điên là trái với tự nhiên hay tại tớ tự nhiên quá như cái cây không cắt tỉa. tớ hay ngắm những nhánh rễ cây cổ thụ bò loằng ngoằng trên nền đất, giờ chúng vẫn đang nghe thấy tiếng nhạc. hôm nay hoa nở, chắc thế, mà cả kể không thì cũng nhỡ đâu là ngày mai. tớ từng có một giấc mơ, lâu lâu rồi, mẹ tớ mua về nhà hộp Jenga rồi bảo bố tớ đây nhé bây giờ mình có từng này mảnh, em sẽ đọc kỹ hướng dẫn dùng để chắc chắn rằng mình làm mọi thứ đúng quy trình. bố tớ bật cười, ơ, nếu không có mảnh gỗ nào rơi ra thì chơi cái này để làm gì? câu hỏi để làm gì khá là đáng sợ nhé, kiểu như bị bắt nhảy đúng nhạc. một lúc nào đó bọn mình đều từng mơ được biến thành cái cây. có khi ngay lúc này, giai điệu cũ đã trở về nhưng tớ lại quên nó mất rồi. 

green & red

translated by Thu Uyên

a tree grows out of you but where did you grow out of? i’m still sinking into this record has been spinning for 3 minutes 40 seconds and that old melody hasn’t come back. my close friend’s father told her it’s fine to not marry a man but recommended having a kid, no need to worry about not knowing how to raise them kids grow on their own. if kids truly grow on their own then do people with trees growing out of chests like us grow on our own too? i used to try chopping down the tree but couldn’t the roots claw deep into my blood vessels encircle my heart inside my rib cage. nerves braided with leaf veins that vibrate like strings of instruments. i’m often curious about people around me, what are their bodies stirring for were there times when their bodies writhed desperately demanding to live. trees told me they only know to find places where there is light. today flowers bloom, who knows, flowers might bloom today, why are we here but well, why not, right. today i go out to look at sunlight striking through the gaps between leaves for a long time, at an age younger than this i thought it must be things like this beautiful things with no endings they are the reasons people breathe. until when are we still young enough to go on talking about beautiful things with no endings, dancing when the music isn’t playing, Sandi Tan said kids have the answers to everything so maybe plenty of people have started to forget by now, notes swept aside melodies abruptly cut short. in my head music still echoes people say that i’m crazy. does crazy go against nature or am i too natural like a tree with no pruning. i often watch the branching roots of very old trees sprawling on the ground, right now they’re still hearing the music. today flowers bloom, i think, but even if they don’t what about tomorrow. i used to have this dream, a long long time ago, my mother brought home a Jenga box then told my father here look at this moment we have these pieces, i will read the instructions carefully to make sure that we follow every procedure correctly. my father chuckled, well, if no wooden pieces fall out then what’s the point of playing this game? the question what’s the point is pretty scary, like being asked to dance to the right beat. all of us have dreamt of turning into a tree at some point. maybe right at this moment, that old melody has come back already but i have forgotten it. 

handwriting by Thu Uyên


s l o w d a n c e     in a burning room

by Hương Trà

một điệu nhảy trong căn phòng bốc cháy
are we slow-dancing?
i touch you with all my grief
my sorrow my heart
my mind
oh this moment i need you to cry
cho những lần ta không hôn một ai
cho những đêm biết u hoài lạnh lẽo
cho những lời và cho những không-lời
chầm chậm
thiêu đốt tâm can
slowly, we dance
ngón chân bỏng rát
tim – cháy ra than
cõi nào trở mình
địa ngục – trần gian
and still, we dance
for a thousand times I would
Baby
cry in your burning arms